XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Hiền Thê Xui Xẻo


Phan_24

Tiếc cho con cháu Ngu gia cao quý từ nhỏ, lại là một đại tướng quân hiển hách, nhưng lại cưới một nữ nhân không có năng lực nào làm thê tử, không thể trở thành vợ hiền được. Cưới vợ không chỉ vì kết hôn, mà còn là cưới một người vợ biết lo toan cho cuộc sống của gia đình, nhìn A Manh thế nào cũng không thấy đủ tư cách.

“Nghe nói mẹ đẻ của nàng mất sớm, La Ngự Sử cưới Hình thị về, tuy rằng chưa từng khắt khe với nàng, nhưng dạy dỗ lại không bao nhiêu.”

Tứ bá mẫu thản nhiên bổ sung, coi như vì A Manh mà giải thích một chút, trong lòng lại cực kỳ xem thường hành vi của Hình thị. Làm kế mẫu vô cùng khó, cho nên cần làm tốt bổn phận của mình, đừng để cho người khác nhìn thấy nhược điểm. Nhưng việc Hình thị không dạy dỗ kế nữ đến nơi, lại không dạy cho nàng các việc cơ bản nhất về công việc bếp núc cũng như quản lý, thật sự là làm cho người ngoài xem thường.

Bất quá dù thế nào, trong lòng các nữ quyến ở đây, A Manh thực không đủ tư cách trở thành con dâu của Ngu gia, cấp bậc quá thấp, cũng chẳng thể trách các nàng xem thường. Lúc trước các nàng đoán lão thái quân sẽ không đồng ý cho cháu dâu như thế nhập gia phả Ngu gia, đặc biệt hôn sự không có các vị trưởng bối của Ngu gia đã tổ chức, căn bản không thể tính, thậm chí còn nghĩ rằng lão thái quân sẽ kêu hắn hưu thê. Thế nhưng sau khi Ngu Nguyệt Trác mang nàng đi gặp lão thái quân, mọi việc lại thành ra như thế.

Chẳng lẽ, Ngu Nguyệt Trác lại cho Ngu gia được cái gì ưu việt sao?

“Ai nha, tuy rằng La thị không được tốt lắm, nhưng xem ra Cửu đệ thật coi trọng nàng, thậm chí vì nàng làm nhiều việc như vậy, chỉ có thể nói, đó là phúc phận của La thị.” Đại tẩu nhẹ nhàng nói, trong mắt còn có điểm hâm mộ cùng đố kỵ.

Nghe được, vài nữ nhân dù trẻ tuổi hay lớn tuổi, trong lòng cũng có vài phần hâm mộ cùng đố kỵ. Kỳ thật, các nàng hiện tại xoi mói A Manh cũng chỉ vì muốn che giấu sự đố kỵ với A Manh. Có thể nói, biểu hiện của Ngu Nguyệt Trác mấy ngày nay đều cho mọi người thấy hắn che chở thê tử như thế nào, sủng nịnh ra sao, trong mắt mọi người có thể nhìn thấy điểm này.

Thời đại này chú ý hàm súc nội liễm, nam nhân là trời, là chúa tể, nam nhân có thể sủng nữ nhân, nhưng không thể giống như Ngu Nguyệt Trác thoải mái thể hiện ra trước mặt người khác. Ở ngoài thì cần ra oai, chỉ có đóng cửa lại mới dám yêu chiều thê tử. Thậm chí biểu hiện chăm sóc thê tử ra ngoài còn khiến cho họ cảm thấy mất đi uy tín của nam nhân.

Cho nên, Ngu Nguyệt Trác biểu hiện ra ngoài như thế, thật khiến cho người ta giật mình cùng hâm mộ, nhưng lại không thấy hèn mọn. Bởi với thân phận của Ngu Nguyệt Trác cùng thành tích của hắn, khiến cho mọi người không thể khinh thường hành vi của hắn. Một người đã đem Bắc Việt đánh đuổi, giúp Đại Sở giảm mấy trăm năm chiến tranh biên giới, được người đời gọi là anh hùng. Nay hắn lại bày tỏ tình cảm với thê tử ra trước mặt thiên hạ, mọi người sẽ chỉ cảm thấy hắn vô cùng chân thật. Cho nên, giật mình qua đi, chỉ còn lại tràn đầy hâm mộ cùng ghen tỵ với A Manh.

Nhị bá mẫu che miệng cười: “Không biết Ngu gia chúng ta cũng có loại tình cảm đó a!”

Nghe như thế, các cô nương Ngu gia chưa lấy chồng trên mặt đều lộ ra vẻ hâm mộ, còn các nữ nhân đã lấy người của Ngu gia đều đau lòng, vì sao mình lại không gả cho Ngu Nguyệt Trác? Cho dù hắn chỉ là thứ nam, nhưng hiện tại cũng là đại tướng quân, không cần tiền của Ngu gia mà vẫn sống được, làm thê tử của hắn, không cần quản lý công việc gì, lại còn được nam nhân che chở.

“Ai nha, nghe nói việc thành hôn với La thị là do phụ thân của Cửu ca nhi định đoạt.” Tứ bá mẫu tiếp tục nói.

“Tứ bá mẫu, tam bá sao có thể định đoạt hôn sự của Cửu ca?” Có tiểu bối khó hiểu hỏi lại. Không trách các nàng lại có nghi vấn, dù sao hiện tại Ngu Nguyệt Trác cũng là đại tướng quân trẻ tuổi đầy hứa hẹn, thậm chí Hoàng Thượng còn chỉ định đem công chúa gả cho hắn, chỉ vì một vị thiên kim của Ngự Sử mà bỏ qua tất cả sao.

“Ha ha, các ngươi thật là, chẳng lẽ đã quên, lúc đính hôn, Cửu ca nhi còn nhỏ tuổi, lúc đó, người ta cho con gái kết hôn cùng Cửu ca nhi, coi như đã chấp nhận chịu thiệt rồi!”

Nói như vậy, mọi người lại nhớ đến thân phận thứ tôn của Ngu Nguyệt Trác, loại thân phận này ở đại gia tộc thật sự là rất bình thường, đặc biệt, phụ thân còn mất sớm, nếu là người bình thường, có lẽ chỉ có thể làm một quản sự bình thường, giúp đỡ gia tộc, đời này đừng hòng mong có tiếng nói trong gia tộc. Nhưng với Ngu Nguyệt Trác, không dựa vào trợ lực của gia tộc, một mình xông pha, thật khiến mọi người không thể coi khinh.

Thấy các nàng nói đến đây, đại bá mẫu thản nhiên nói: “Được rồi, mặc kệ con dâu Cửu ca thế nào, hiện tại đã được lão thái quân chấp nhận rồi.”

Sự thật này làm không ai dám hé răng, nếu lão thái quân đã lên tiếng, thân phận A Manh không còn nghi ngờ gì nữa. Chỉ là dụng ý của lão thái quân, bọn họ nghĩ mãi vẫn không hiểu được.

Rất nhanh, đại bá mẫu tuyên bố giải tán, mà bà cũng bắt đầu phân phó cho người dưới chuẩn bị nghi thức cho công việc của hai ngày nữa.

**********

Người Ngu phủ làm việc hiệu suất rất nhanh, chủ tử phân phó một tiếng, hạ nhân liền làm nhanh chóng, A Manh cũng không cần làm gì hết, chỉ cần chờ đến thời điểm xuất hiện là được rồi.

Hôm đó, đại bá mẫu phái các nha hoàn thân cận lại giảng giải cho nàng về lịch sử Ngu gia cùng các loại quan hệ thông gia thân cận của các thành viên, giảng giải cần vì Ngu gia mà sinh con cái, vì Ngu gia mà phục vụ. A Manh nghe nói mỗi khi có cô dâu gả vào Ngu gia đều phải nghe những lời giảng giải này. Cuối cùng, còn trình tự nghi thức cũng cần phải ghi nhớ, tránh cho ngày đó làm sai linh tinh.

A Manh nghe mà choáng váng, quả nhiên không hổ là đại gia tộc của Đại Sở, lịch sử thật khiến nàng đau đầu. Bất quá, A Manh hiểu được, cần phải ghi nhớ cái gì thì đều cố gắng nhớ, nếu là không thể nhớ, buổi tối về vụng trộm hỏi Ngu Nguyệt Trác.

Ngu Nguyệt Trác nhìn bộ dáng của nàng, ngược lại sờ sờ đầu nàng, sau đó cười cười nói nàng đừng quá vất vả.

A Manh dùng ánh mắt kỳ quái liếc hắn một cái, sau đó tiếp tục hỏi những vấn đề mà nàng chưa rõ.

Hôm sau, qua buổi trưa không lâu, Diêu thị cùng Ngu Nguyệt Quyên cũng về đến tổ trạch, A Manh và Ngu Nguyệt Trác tự mình ra cửa nghênh đón Diêu thị, tỏ vẻ hiếu thuận với bà.

Giống như phụ thân của Ngu Nguyệt Trác là thứ xuất, Diêu thị cũng là thứ xuất của Diêu gia, cho nên ở Ngu gia bà cũng không được trưởng bối sủng ái, đặc biệt những năm gần đây, bà bị di nương Diêu gia ép buộc, mang theo nữ nhi ở lại kinh thành, không gần gũi Ngu gia. Nếu không phải con trai bà là đại tướng quân, e rằng, Ngu gia đã quên mất bà.

Có điều, Diệu thị cũng là nữ tử truyền thống, sau khi trở về lập tức mang theo con dâu đi thỉnh an lão thái quân, sau đó lại đi bái kiến các anh em chồng, đến khi xong việc, sắc trời đã tối đen.

Nửa ngày ngồi xe ngựa, Diêu thị cũng mệt mỏi, mau chóng đi nghỉ. Ngu Nguyệt Quyên tuy rằng cũng có chút mệt, nhưng vẫn ngồi ở đại sảnh nhìn A Manh, trên mặt cười lạnh.

“Ngươi thật là có thủ đoạn!” Đại sảnh không có trưởng bối hay người ngoài, chỉ có hai nha hoàn hầu hạ, cho nên Ngu Nguyệt Quyên nói chuyện cũng không kiêng kỵ, nhìn A Manh được gả vào, nàng nhìn A Manh tỏ vẻ không vui.

A Manh tâm bình khí hòa, không chấp nhặt tiểu cô nương, “Nguyệt Quyên chỉ giáo cho?”

Ngu Nguyệt Quyên bình tĩnh, có chút hèn mọn nói: “Ta không nghĩ rằng tổ mẫu lại đồng ý cho ngươi nhập gia phả, nếu không có đại ca ta, tin tưởng thân phận cùng tướng mạo của ngươi sẽ không thể trở thành con dâu của Ngu gia chúng ta được. Nếu không phải đại ca ta kiên trì muốn cưới ngươi, ngươi …” Nói đến đây, sắc mặt Ngu Nguyệt Quyên càng kém, “Ngươi có biết những người đó nhìn ngươi ra sao không? Đại ca đã bị mất mặt vì ngươi quá nhiều!”

Lời này nói ra, A Manh cũng lạnh mặt, “Ta như thế nào làm mất mặt đại ca ngươi?” Thân phận của nàng, lại không làm chuyện gì, sao lại bị mất mặt? Chẳng lẽ tư chất bình thường cũng là chuyện mất mặt?

Ngu Nguyệt Quyên không thích A Manh, thời điểm bắt đầu đã thấy thân phận A Manh không xứng với đại ca, sau lại cùng A Manh so chiêu, phát hiện A Manh đại đa số đều không để ý tới, cũng phát hiện ra, đôi lúc nàng thật sự ngốc, không đủ tư cách với anh nàng, ngay cả cháu gái thứ xuất của Ngu gia là nàng cũng không bằng. Trong lòng nàng, chỉ có quý nữ thân phận cao quý, phẩm hạnh tài mạo có đủ mới xứng với đại ca anh hùng hoàn mỹ. Lúc trước còn trông chờ lão thái quân không thích A Manh không cho nàng nhập gia phả, nhưng ai biết qua vài ngày, Ngu gia lại tuyên bố tổ chức nghi thức nhập tộc cho nàng.

“Mọi người đều nói ngươi không có năng lực, nếu không phải có đại ca che chở, ngươi không thể làm nổi việc gì, còn liên lụy đến người khác.” Ngu Nguyệt Quyên có chút ủy khuất nói. Rõ ràng, đại ca nàng là đại tướng quân, nàng ở Ngu gia cũng hãnh diện, chỉ chờ đại ca cưới đại tẩu thân phận cao quý về, các tỷ muội khác không thể xem thường nàng, nhưng ai biết được, sự thật này khiến các nàng gặp nàng đều cười nhạo.

A Manh bỗng tỉnh ngộ, xem ra buổi chiều khi đi bái kiến trưởng bối, Ngu Nguyệt Quyên đã bị các cô nương chưa lấy chồng ở Ngu gia trêu chọc nên giờ chạy đến chỗ nàng phát tiết. Lúc nàng nhìn sắc mặt Ngu Nguyệt Quyên không tốt, chỉ nghĩ nàng cùng các tỷ muội khác không ở chung được, hiện tại xem ra, có vẻ nghiêm trọng hơn một chút.

A Manh lạnh lùng, thản nhiên nói: “Ta không phải là không biết, mà là vì nương ta mất sớm, có vài điều chưa kịp dạy ta, về sau đương nhiên ta sẽ thực sự học hỏi.” Sau đó lại nhìn về phía Ngu Nguyệt Quyên, thanh âm lạnh lùng: “Các nàng nói thì kệ các nàng nói, có gì mà phải ủy khuất? Cái này chứng tỏ các nàng ghen tỵ với ngươi, cho nên mới lấy ta để kích thích ngươi. Hừ, người đời lắm thị phi, cẩn thận cắn phải lưỡi.”

Tức giận, A Manh không cẩn thận nguyền rủa một chút, vì thế ngày hôm sau, Ngu Nguyệt Quyên bỗng phát hiện các tỷ muội hôm qua cười nhạo nàng đều như nhau bị thương ở lưỡi, sau khi nghe ngóng, hình như là vì khi nói chuyện không cẩn thận cắn phải, chỉ có vui sướng khi người gặp họa, hoàn toàn không nghĩ tới lời nguyền rủa nào đó.

Đương nhiên, hiện tại Ngu Nguyệt Quyên không biết người nào đó có năng lực nguyền rủa, nghe A Manh nói, trong lòng nhẹ không ít, nhưng vẫn có chút không thoải mái.

“Đó là ngươi nói thế, nếu không phải đại ca cưới ngươi, làm sao các nàng có thể nói linh tinh?” Ngu Nguyệt Quyên tiếp tục phê bình A Manh, “Ngươi nghĩ rằng, đại ca ta thực sự muốn kết hôn với ngươi sao? Nếu không phải là cha ta định ra, đại ca sẽ không cưới ngươi đâu.”

A Manh liếc nàng một cái, thầm nghĩ, ngươi nghĩ rằng ta muốn gả cho cái tên đại ma vương trong ngoài không đồng nhất kia sao? Không phải là chính hắn cương quyết sao? Bất quá loại chuyện như thế này, nàng sẽ không nói ra, miễn cho người em gái sùng bái đại ca này lại chạy đến cáo trạng với đại ma vương kia.

Hai người nói chuyện một hồi, Ngu Nguyệt Quyên đã không còn khó chịu vì chuyện với các tỷ muội khác, liền cùng nha hoàn đứng dậy về phòng nghỉ. Ngu Nguyệt Quyên là một cô nương tâm cao khí ngạo, thân phận của phụ thân làm cho nàng từ nhỏ đã chịu đủ khinh dễ, thường tự ti. Mỗi lần ở chung với các tỷ muội khác, đều bị các nàng châm chọc đến khó chịu, lần này cũng không ngoại lệ, nên mới trực tiếp khiêu khích A Manh như thế.

Bất quá trực tiếp nói ra như thế thật ra tốt hơn nhiều với kẻ ngáng chân sau lưng mình, A Manh tuy rằng không ưa Ngu Nguyệt Quyên châm chọc khiêu khích, song cảm thấy so với người của Ngu gia vẫn còn đỡ hơn nhiều.

Ngu Nguyệt Quyên vừa rời đi, A Manh cũng không còn việc gì, trở về phòng, tựa như không có chuyện gì phát sinh, vẫn rửa mặt, tắm bồn, sau đó, cầm về lịch sử Ngu gia, mang lên giường đọc.

Khi Ngu Nguyệt Trác trở về, A Manh còn chưa ngủ, lập tức bò lên.

“Sao còn chưa ngủ? Chả nhẽ là vì chờ ta sao?” Ngu Nguyệt Trác cười cười hỏi.

Gương mặt tươi cười của nam nhân này thật sự làm cho nàng thấy ghét, rõ ràng nội tâm đen tối, lại cố tình thể hiện ra bộ dáng tao nhã, khiến cho người ta cảm thấy thế gian tồn tại một kẻ tốt đẹp như thế, phẩm hạnh cao thương như vậy.

Ngu Nguyệt Trác rửa mặt xong, chỉ mặc trung y tiến vào trong chăn đem nàng ôm vào lòng, bắt đầu thân ái sờ sờ, xoa xoa.

Tâm trạng A Manh đêm nay không tốt, nhẫn nhịn không được mà hỏi: “Chàng có hối hận khi cưới ta? Mẹ ta sớm qua đời, không có ai dạy ta, khiến cho ta không có tài nghệ gì, thậm chí việc bếp núc, công việc quản gia cũng không biết, sẽ làm chàng mất mặt, không trở thành vợ hiền được.”

Không ngờ nàng sẽ nói điều này, Ngu Nguyệt Trác cúi đầu nhìn nàng, sau đó nằm xuống giường, đem nàng ôm sát lòng mình, nói nói: “Quản gia thì đã có mẹ giúp đỡ, nàng chỉ cần nghe bọn họ báo cáo là được, không cần hao tâm tốn sức. Cho dù là phủ tướng quân bị nàng làm suy sụp, bản tướng quân cũng có năng lực nuôi nàng.”

A Manh: =__=! Quả nhiên nàng không nên cùng hắn nói loại chuyện này...

Ngu Nguyệt Trác nâng thân thể nàng lên, hôn lên môi nàng, thanh âm vang lên trong bóng đêm, “Ta cưới thê tử, không phải cưới quản gia, công việc quản gia có nương lo là được. Yên tâm đi, ta biết nàng khó thành vợ hiền, nhạc mẫu sớm qua đời, Hình thị chán ghét nàng, phỏng chừng sẽ không dạy cho nàng cái gì, cho nên ta đã sớm có chuẩn bị, giao hết cho Tần ma ma. Nàng cũng không cần đi học những thứ kia, chỉ cần hầu hạ ta tốt là được.” Nói xong, lại hôn nàng một chút.

Tuy rằng hắn có chút không đứng đắn, nhưng trong lòng A Manh cũng có chút xíu cảm động, chủ động hôn hắn một chút.

Quả nhiên, thấy nàng chủ động, người nào đó thập phần kích động, xoay người đặt nàng dưới thân, cười nói: “A Manh có phải cảm động hay không? Đêm này chúng ta hãy làm một chút bốn tư thế trong tị hỏa đồ này nhé, lúc này nàng không thể cự tuyệt~~” Cắn cắn môi nàng, nam nhân cam đoan: “Yên tâm, vi phu sẽ cực kỳ cẩn thận, sẽ không làm tổn thương thắt lưng nàng.”

"..."

A Manh cứng ngắc, chỉ có thể nghẹn ra một chữ: "Cút!"

Chương 45

Rất nhanh đã đến ngày tổ chức nhập gia phả. Sáng sơm, A Manh đã bị hạ nhân đánh thức, sau đó bắt đầu một loạt việc vặt.

Tắm rửa, thay quần áo, trai giới, trang diểm.

A Manh nhìn mà đổ lệ, hiện tại nàng nghĩ tưởng mình đang ở trong một nghi lễ thần thánh hiến tế gì đó. Bất quá, Ngu gia phái tới hai nha hoàn trong hai ngày qua đã giải thích không ít, rằng lễ nhập tộc này đối với con dâu Ngu gia mà nói, là một việc cực kỳ quan trọng, thậm chí đây còn là tín ngưỡng với tổ tiên, làm gì cũng phải chú ý, tránh gây ra chuyện bất kính với tổ tông. Cho nên, cả quá trình vất vả, A Manh cũng không kêu ca gì mà nghiêm túc chấp hành.

Quần áo mặc trên người là do tú nương riêng của Ngu gia may ra, hình thức mộc mạc, nhưng chi tiết rườm ra, phải dụng tâm quan sát mới phát hiện ra điểm này.

Tất cả đều đã được chuẩn bị xong, Diêu thị dẫn A Manh đi vào từ đường Ngu phủ.

Từ đường rất lớn, ánh sáng lại không tốt lắm, không hổ là đại tộc đã qua mấy trăm năm, nơi thờ phụng tổ tiên cùng các thành viên trong gia tộc thật là lớn. Nhìn số lượng bài vị này, thật khiến cho người ta phát run, nếu buổi tối mà ở nơi này, thì thật âm trầm khủng bố.

A Manh nhìn thoáng qua, cũng có cảm giác hơi rợn rợn, nàng sợ nhất là quỷ. May mắn ở từ đường, ngoài bài vị tổ tiên, còn có vài vị lão nhân của Ngu gia, thần sắc nghiêm túc đứng đó nhìn chằm chằm A Manh, tựa như đang mở to mắt ra tìm sai lầm của nàng. A Manh còn chưa bị bài vị tổ tiên dọa đến đã bị ánh mắt chứa hàn khí của lão nhân gia kia làm sợ.

Lúc này, Ngu Nguyệt Trác đã sớm có mặt ở từ đường, khi Diêu thị đưa con dâu đến thì liền lui ra, để chỗ cho con trai. Ngu Nguyệt Trác đứng bên cạnh A Manh, sau đó cùng nàng quỳ xuống bái lạy bài vị gia tộc.

Khi cúi xuống khấu đầu, trong nháy mắt, hai tròng mắt Ngu Nguyệt Trác lạnh như băng, chờ đến khi đứng dậy, lại là phong cách tuấn nhã khôn cùng của đại tướng quân.

Nghi thức chuẩn bị lâu, nhưng quá trình lại rất đơn giản, một lão nhân châm hương cho A Manh dâng hương lên bài vị của tổ tiên, sau đó quỳ lạy nghe lão nhân gia máy móc đọc chuẩn tắc cho con dâu Ngu gia, cuối cùng lại lạy ba lạy trước bài vị tổ tiên, tộc trưởng Ngu gia tự mình lấy gia phả ra, trịnh trọng ghi tên A Manh vào trong đó.

Như thế, rốt cục xong rồi.

*********

Nhập vào gia phả, hiện tại, nàng coi như đã được Ngu Nguyệt Trác cưới hỏi đàng hoàng, bất luận kẻ nào cũng không thể lấy việc này ra bàn tán, trong lòng A Manh cũng cảm thấy cao hứng. Thế nhưng khi ngẩng đầu nhìn nam nhân bên cạnh, mặc dù cười, nhưng bộ dáng không có gì hân hoan, trong lòng cũng bớt đi vài phần cao hứng. Còn biểu tình rối rắm của em chồng Ngu Nguyệt Quyên kia, nàng sảng khoái không nhìn.

Trở lại phòng, A Manh cởi quần áo trên người, mặc lại xiêm y của mình.

Ngu Nguyệt Trác không biết đã ở phía sau nàng lúc nào, cánh tay duỗi ra thoải mái ôm nàng vào lòng, quay người nàng lại, ôm nàng trên cánh tay, ngẩng đầu nhìn nàng từ đầu đến chân.

A Manh mặt đỏ ửng, động tác tựa như ôm tiểu hài tử này khiến nàng chỉ có thể mặc kệ hắn, chỉ là có chút không quen bản thân bị coi như một đứa trẻ con. Nàng tuy vóc người nhỏ nhắn, nhưng đã là người trưởng thành, lại bị người ôm như đứa nhỏ, thật sự không quen.

“Chàng làm gì vậy? Thả ta xuống!”

Ngu Nguyệt Trác nhìn nhìn nàng, cười nói: “Thay quần áo trên người, quả nhiên A Manh nhìn đẹp hơn hẳn.”

A Manh khẽ nhíu mày, cúi đầu chăm chú nhìn hắn, nói: “Chàng mất hứng sao?”

Hắn nhíu mày, tươi cười trên mặt không đổi, “Nàng làm sao biết ta mất hứng?”

Nghe hắn nói, A Manh lại không đáp được. Ngu Nguyệt Trác ngụy trang đã thành tài, ngay cả lão hồ li ngàn năm cũng có thể lừa gạt được, bằng không sao mọi người lại cho rằng hắn phẩm hạnh hơn người. Dù sao, người đời nhìn một người không chỉ qua dung mạo mà còn có khí chất. Ngu Nguyệt Trác có khí chất của một công tử danh môn cao quý, quang minh, chính đại, chỉ cần liếc mắt một cái, đã khiến cho người ta thấy khí chất thanh cao của hắn. Mà tươi cười trên mặt hắn, lại khiến cho người ta khó có thể cự tuyệt, thậm chí, ngay cả ánh mắt cũng khiến cho người ta thập phần thoải mái, đôi mắt cười thật tình này, không ai có thể đạt được trình độ ngụy trang này, còn có ai có thể nhìn thấu được bản chất của hắn?

A Manh cũng không nói được vì sao nàng lại có thể phát hiện ra tâm tình của hắn, chỉ có thể cho là ngày bé bị hắn bắt nạt thảm thiết, có chút buồn bực nói: “Chàng từ nhỏ đến lớn chính là như vậy, ta sao lại không biết.” Nói xong, A Manh chuẩn bị tâm tình nhìn hắn tức giận.

Ai ngờ Ngu Nguyệt Trác lại cao hứng, áp chế đầu nàng, hôn một chút, cười nói: “Nàng quả nhiên thích hợp làm nữ nhân của ta.”

A Manh sáng suốt không nói tiếp.

Ngu Nguyệt Trác buông nàng ra, ôm nàng nói: “Nếu có một ngày, ta không còn là người của Ngu gia, nàng có thể theo ta, dãi nắng dầm sương không?”

Trong lòng A Manh cả kinh, trực giác nói rằng nam nhân này muốn làm chuyện xấu gì đó, cẩn thận nói: “Đợi đến khi đó đã.” Nếu nói là nguyện ý, lại như có điểm dối trá, thể chất nàng không tốt, nếu phiêu bạt ở bên ngoài, không biết tai họa sẽ là của hắn hay của mình đây.

Ngu Nguyệt Trác không hài lòng với đáp án của nàng, lực trên tay lại thu lại, làm thắt lưng của nàng nhói lên, khiến nàng vội vàng nói: “Cho dù chàng không phải là người của Ngu gia, nhưng chàng còn nương, còn đứa nhỏ nữa, sao có thể mặc họ mà đi phiêu bạt? Chàng cho là đang diễn kịch sao?” Không quên khinh bỉ hắn một chút.

Lực trên cánh tay buông lỏng, A Manh vừa vụng trộm thở ra, lại bị người ôm lấy, hắn cao hứng cúi đầu thân thiết với nàng, hôn sâu một cái, sau đó, cắn cắn tai nàng, nói, “Thì ra A Manh đã khẩn cấp muốn sinh cho vi phu một đứa nhỏ, không sai không sai, đêm nay vi phu sẽ cố gắng ~~”

“Chàng chỉ nghĩ được thế sao?” Thái dương A Manh đột nhiên nhảy nhảy mấy cái, ngẩng đầu đẩy mặt hắn ra xa, buồn bực nói: “Đừng có náo loạn, nhỡ có người đến.”

A Manh hiện tại đã chính thức được gả vào Ngu gia, cho nên hiện tại các tỷ muội đương nhiên sẽ qua gặp mặt, tặng lễ vật cùng giao lưu, bởi vì thời gian nghỉ kết hôn của Ngu Nguyệt Trác hai ngày nữa là hết, ngày mai bọn họ sẽ trở về kinh thành, nên nữ quyến của Ngu gia chỉ có thể chúc mừng nàng trong hôm nay mà thôi.

Vừa nói, bên ngoài đã vang lên thanh âm của một nha hoàn, “Cửu thiếu gia, cửu thiếu phu nhân, các vị tiểu thư đến, đang ở đại sảnh dùng trà.”

Nghe thấy thanh âm, hai người đồng thời nhíu mày, bất quá nguyên nhân lại không giống nhau.

Ngu Nguyệt Trác nhíu mày là vì bị quấy rầy, có chút mất hứng. Mà A Manh nhíu mày vì bọn họ xưng hô là “Cửu thiếu gia” cùng “Cửu thiếu phu nhân”, đây là một trong ba nha hoàn được đưa đến, nghĩ đến việc các nàng có thể sẽ trở thành tiểu thiếp thông phòng, tâm tình sao có thể tốt được.

“Làm sao vậy?” Ngu Nguyệt Trác nâng mặt nàng lên hỏi.

“Không có gì, khách đến, chúng ta ra chào hỏi chút đi.” Cái gì mà ghen tỵ, còn lâu nàng mới thừa nhận.

Ngu Nguyệt Trác rõ ràng không muốn gặp mấy vị khách phá đám này, trong lòng khó chịu, nhưng thấy A Manh kiên trì, cũng không cho người đuổi đi.

Ra đến nơi, liền nhìn thấy có hai nha hoàn ở bên ngoài, một là Tri Xuân, một là nha hoàn do Ngu gia phái đến.

Nha hoàn kia nhìn thấy Ngu Nguyệt Trác dẫn đầu, hé ra nụ cười mê hồn, hai mắt long lanh ẩn ý đưa tình nhìn chằm chằm Ngu Nguyệt Trác, muốn gửi đến hắn tình ý của nàng.

Ba tỳ nữ này dáng người không tầm thường, lại được Ngu gia bồi dưỡng riêng, mục tiêu cao xa, tự tin về sau chính mình sẽ là người bên gối thiếu gia, nếu mà phấn đấu tốt, nói không chừng có thể hạ bệ chính thất mà leo lên. Khi được phái đến nơi này, các nàng cũng hiểu được dụng ý của các trưởng bổi Ngu gia, muốn các nàng đến lung lạc Cửu thiếu gia, dù sao với nam nhân mà nói, nữ nhân vĩnh viễn không chê ít. Trước không nói, hiện tại Cửu thiếu gia là đại tướng quân đương triều, riêng dung mạo tuấn nhã kia thôi cũng khiến cho nữ nhân ái mộ với hắn, sau khi nhìn thấy hắn, các nàng chỉ mong ngóng mình có thể lọt vào mắt hắn, sau đó mang về phủ tướng quân.

Tuy rằng hiện tại, xem ra Cửu thiếu gia rất sủng ái Cửu thiếu phu nhân, nhưng các nàng nhìn vào các nam nhân khác của Ngu gia, biết nam nhân đều có mới nới cũ, nữ nhân không bao giờ là thừa, cho nên cũng không có cảm giác yếu thế, chỉ mong ngóng ngày nào đó có thể lọt mắt Cửu thiếu gia.

Chỉ là các nàng ở đây hầu hạ vài ngày, Cửu thiếu gia ngoài nhìn đến thiếu phu nhân, cũng không có nhìn các nữ nhân khác, thậm chí còn bị Tần ma ma phái đi làm ít việc râu ria, ngay cả mặt mũi còn chưa nhìn thấy được. Đoán chừng là vì xích mích của Cửu thiếu gia cùng lão thái quân mà giận chó đánh mèo, làm ảnh hưởng đến hạ nhân các nàng. Bất quá, các nàng cũng không nản lòng, dù sao nghe nói, Cửu thiếu phu nhân chỉ là một người ngốc, hơn nữa vô cùng dễ nói chuyện, chỉ cần các nàng ra một số thủ đoạn, để Cửu thiếu gia coi trọng, Cửu thiếu phu nhân nhất định sẽ không làm khó các nàng, còn có gì mà phải sợ?

Nghĩ như thế trong lòng, nụ cười trên mặt cũng ngọt lên vài phần, cả người đều tỏa ra phong tình thập phần xinh đẹp.

Người xinh đẹp luôn để cho người ta liếc vài lần, A Manh cũng không ngoại lên. Nàng thừa nhận thị giác mình thuộc hệ động vật, trong lòng biết rõ tâm tư của bọn họ với Ngu Nguyệt Trác, nhưng mỗi khi các nàng đến trước mặt, vẫn không nhịn được mà nhìn vài lần, trong lòng tán thưởng nữ tử cổ đại có vẻ đẹp thật đàng hoàng cổ mỹ.

Vì thế, không cẩn thận nhìn lâu một chút, chọc cho nam nhân kia phát hiện khác thường, cũng giương mắt nhìn, chống lại cặp mắt đầy ẩn tình của nha hoàn kia, trong mắt hơi lộ ra chán ghét, đến khi phát hiện nữ nhân trong lòng mình đang si mê nhìn người ngoài, lập tức giận đến bốc khói đầu.

Mặc kệ hiện tại hắn là đại tướng quân, tâm tính của hắn vẫn yêu ma như trước, thấy nữ nhân của mình nhìn người ngoài khiến hắn không được thoải mái.

"A —— "

A Manh kêu đau một tiếng, hai mắt ngẩng lên nhìn nam nhân đang hành hung nàng – mặt bị nắm đỏ, tuyệt đối là đỏ!

"Đi xuống!"

Ngu Nguyệt Trác nói với nha hoàn kia, tuy rằng thanh âm không nặng không nhẹ, nhưng nghe được xong, người bình thường đều bị cái âm thanh như kim loại va vào nhau kia mà rét run trong lòng, linh hồn phát run, rõ ràng là nam nhân tuấn nhã vô song, lại có giọng nói đáng sợ như thế, quả thực dọa người.

Nha hoàn hồi phục lại tinh thần, sợ hãi nhìn thoáng qua Ngu Nguyệt Trác, xem xét mặt của thiếu phu nhân đang bị nắm đỏ, trong lòng nghĩ tình cảm của thiếu phu nhân và thiếu gia cũng không nồng đậm như bên ngoài nói, nhìn hiện tại đi, thiếu gia đang bạo hành gia đình với thiếu phu nhân a a a !!!

Không chỉ nha hoàn kia bị dọa, ngay cả Tri Xuân cũng bị dọa, mắt đẹp hoảng sợ mở to, cả người run run đứng lên, muốn đi cứu chủ, nhưng lại cảm thấy tướng quân lúc này thật đáng sợ a! Đáng sợ a!

Sau khi nha hoàn rời đi, Ngu Nguyệt Trác buông tay ra, cọ cọ chỗ đỏ trên mặt nàng, ôn nhu hỏi: “Nàng ta rất đẹp sao?”

Người nào đó đang ngây ngốc thành thực trả lời: “Đẹp!” Nói xong, không nhịn được cọ cọ tay hắn, sau đó biết phản ứng của mình không đúng, nhảy dựng lên trừng mắt với hắn, “Chàng có ý gì? Ta chọc gì chàng sao? Ra tay nặng như thế, rất đau nha!” Trong mắt còn ngấn lệ, đây là phản ứng thuần túy sinh ra khi bị đau, nàng cũng không muốn khóc.

Ngu Nguyệt Trác nhìn nhìn mặt nàng, lại nhìn nàng chỉ cao đến ngực hắn, tươi cười tao nhã, ngữ khí lạnh lẽo: “Một nha hoàn thôi, có cái gì mà đẹp? Về sau không cho phép tùy tiện nhìn loạn, bằng không ta hủy mặt các nàng, cho nàng chỉ nhìn thấy quỷ dạ xoa.”

A Manh há hốc mồm, giật mình, chẳng lẽ hắn còn biến thái ác liệt? Hay là hắn ăn dấm chua của cả nha hoàn?

Nghĩ như vậy, A Manh không khỏi =.=’.

Ngu Nguyệt Trác trong lòng thầm tính toán, đột nhiên cảm thấy chỉ trừ bỏ nam nhân là chưa đủ, ngay cả nữ nhân cũng khiến hắn lo lắng, không khỏi yên lặng nhớ đến các nha hoàn bên người nào đó, phát hiện tất cả bộ dáng đều bình thường, chỉ có Xuân, Thu, Đông là cực kỳ xinh đẹp, chẳng trách nàng thường xuyên kêu mấy nha hoàn này đến hầu hạ, mỗi lần đều là bộ dáng cao hứng, khiến hắn thập phần khó chịu.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .